Chuyện tình không đoạn kết

                                                         TỰA
Có bao giờ bạn thấy rằng dù chung sống với bao nhiêu người, ta vẫn cô đơn như ở một
mình, dù nói chuyện huyên thuyên suốt ngày mình vẫn như câm nín? Ngày trôi qua như
mơ, đêm đến tràn mộng mị.
Quyển vở này được soạn ra từ những cơn mơ bất kể đêm ngày như thế là lời độc
thoại của một kẻ chiêm bao tự nói với mình hơn là với độc giả.

Thiền viện VIÊN CHIẾU
6-8 Nhâm Tuất, 1982
NHƯ THỦY

Ngày xửa, ngày xưa, có một cô công chúa Út con gái yêu của hoàng đế La Mã – một ông hoàng giàu sang độc tài và rất hung bạo.
Lúc lớn lên, nàng công chúa lại đem lòng thầm yêu trộm nhớ một chàng
trai trẻ tuổi trong đội Ngự lâm quân của cha mình. Nhà có ngạch vách có
tai, câu chuyện tình thơ mộng này chẳng bao lâu lại lọt vào tai ông hoàng.
Sau một hồi xoắn râu giận dữ, ông hoàng ra lệnh đưa chàng trai tốt phước
(nhưng đang tái sanh mặt mũi) ra trước đấu trường.
Chàng trẻ tuổi được dẫn đến trước hai gian phòng và được quyền mở
một trong hai cánh cửa.
Nếu chàng vô tội, thần linh sẽ giúp chàng mở cánh cửa hạnh phúc: một
giai nhân đang chờ chàng cùng với số của hồi môn đồ sộ.
Nếu chàng có tội, cánh cửa sẽ mở lối cho một ả sư tử đói bụng, đang chờ
chàng bằng hai hàm răng bén nhọn.
Trong giây phút định mệnh chàng ngự lâm bối rối nhìn quanh… và nơi
khán đài danh dự, chàng bỗng bắt gặp ngón tay điềm chỉ của công chúa.
Lòng đang hy vọng chàng liền mở một trong hai cánh cửa.
Nhiều thế hệ đã trôi qua, các ông hoàng bà chúa đã biến mất… Nhưng
người ta vẫn chưa đồng ý với nhau về đoạn kết của câu chuyện.

NS Như Thủy