Cầu được ước thấy

Xưa, có một chúng sanh đang chịu quả khổ ở địa ngục. Trong cơn đau
tận mạng y niệm Phật luôn miệng, van:
“Xin Ngài cứu con thoát khỏi cái chảo dầu sôi này. Làm thân ngạ quỷ
cho đỡ khổ hơn…”
Bụt và Diêm vương nghe van mủi lòng, bèn cho y được như nguyện.
Làm ngạ quỷ được vài hôm, y lại kỳ kèo:
“Xin Ngài làm phúc cho con được làm thân súc sanh, một con chó…
cũng được, chứ làm ngạ quỷ… khổ quá trời ơi!
Y liền được mang thân một con chó tên là Nô. Nô lại than van:
“Hỡi ơi! Thân chó nào có sướng ức gì… ước chi con được thân người…
Gâu… gâu… gâu!
Nô liền được như nguyện… mang thân một chị đàn bà xấu xí, bán ve
chai sống qua ngày. Chị ve chai lại rên rỉ:
“Trời Phật ơi! Khổ thân tôi xấu xí thế này sống chi thêm cho nhục…
ước chi tôi dễ coi một chút để kiếm một ông chồng mà nương tấm thân liễu
yếu. Hu, hu!
Chị ve chai lại biến thành một thiếu nữ khá mặn mà… Và có vô số anh
hùng rấp ranh bắn sẻ. Sau mấy năm kén cá chọn canh, treo cao giá ngọc, chị
lên xe hoa với một người trong mộng. Mười năm sau chị lại than thở:
“Trời ơi, chồng với con ước gì tôi được như thời con gái, không có cả
đống phụ tùng rắc rối, tui sẽ cạo đầu vô chùa tu quách. Ư hự!
Cầu được ước thấy, chị thành một tu sĩ.
Người ta lại nghe sư cô này than van:
– Ư hự! Phải chi mình được “sinh phùng trung quốc, hội ngộ minh
sư” (sinh ra gặp chốn may mắn, gặp thầy sáng suốt dẫn dắt) thì tu mới không
ngán, đàng này không ai chỉ dạy tu gì mà chỉ thấy phiền với não.
Sở cầu hợp pháp này được chuẩn y lập tức. Sư cô được gởi vào một
Phật học ni viện, lần này các ni sinh bạn cô lại nghe kể lể:
“Học chi mà lắm thế. Học mà không tu thì như mang dãi sách, đói ăn
mà không no… ước chi tôi được gặp một thiền sư, ở trong một thiền viện để
vừa tu vừa học, tri thành hợp nhất… hi… hi…
Bụt liền giúp cô trở thành một thiền sinh trong một thiền viện “Bất tác
bất thực.” Thiền sinh này thường chống cuốc than thở:
“Chèn ơi! Quanh năm chỉ thấy cào bới với cuốc cày. Làm mãi không có
thì giờ để tu. Ước gì tôi được nhập thất để giải quyết sinh tử, nhất đao đại
hoạn, hừ hừ!
Bụt lại ra tay, một cái thất được dựng lên cấp tốc, một, hai, ba, bốn thí
chủ hùn tiền giúp cô an tu. Ngồi bó rọ trong thất đương sự loay hoay tính
toán:
– Phải chi có ai tu giùm, mình ké vô để thành Phật thì sướng biết
mấy. Sư chưa kịp ao ước thì bỗng bắt được cái điện tín của Diêm vương gởi
qua cái răng sâu… và cả tiếng thì thầm của bọn quỷ sứ dưới âm phủ:
– Tâu Diêm chúa, chảo dầu này hai đứa con chụm sắp sôi rồi, chừng
nào Diêm chúa lôi cái tên đa sự đó về đây?
PC: Xin hãy đọc câu chuyện này giống như đọc một cuốn sách thuộc
loại “khoa học giả tưởng.”
Trân trọng!

Ns Như Thủy