Ba món đồ cổ

Đệ tử của thiền sư Nhất Hưu là tướng quân Túc Lợi, mời thiền sư Nhất Hưu đến nhà dùng trà, và đem những món đồ cổ bày ra luôn miệng hỏi cách nhìn của Thiền sư. Thiền sư đáp:
– Rất tốt! Để tăng thêm sự sáng chói của những món đồ cổ của ông, ta cũng có ba món:
1.Khối đá của Bàn Cổ lúc khai thiên lập địa.
2.Chén ăn cơm của đại thần trung kiên nhiều triều đại.
3.Cây gậy vạn năm của cao tăng dùng.
Nếu như ông có thâu cất một chỗ thì hay lắm.
Tướng quân vui mừng quá nói:
– Cám ơn Thiền sư, cần bao nhiêu tiền một món?
Nhất Hưu đáp:
– Chẳng cần cám ơn, mỗi vật cần một ngàn lượng bạc.
Tướng quân tuy đau lòng, nhưng biết ba món này giá trị rất cao, do đó xuất ba ngàn lạng bạc mua, sai tùy tùng theo thiền sư Nhất Hưu đi trước đem cổ vật về. Nhất Hưu về đến chùa, bảo đệ tử rằng:
– Đem viên đá chặn cửa ra đây, lại có chén cơm cho chó ăn và cây gậy mà chính ta mua mười đồng bạc, đem cho người này mang về đi!
Thị tùng của tướng quân mang ba món đồ về trình chủ nhân và mói rõ mọi chuyện.
Tướng quân quá giận chạy tìm Thiền sư Nhất Hưu nói cho ra lẽ. Nhất Hưu tươi cười dạy:
– Trước mắt chính là lúc đói kém, mỗi nhà dân không đủ ba bữa cơm, tướng quân lại có lòng dạ nào mà thưởng thức đồ cổ? Nên tôi đem ba ngàn lạng bạc của ông cứu giúp dân nghèo, thay ông tạo công đức. Giá trị này trọn đời dùng chẳng hết, so với đồ cổ còn quý giá hơn.