Thiền trong mọi phút

45

Teno là một thiền sư vừa hạ sơn, sau 10 năm khổ luyện công phu, sư đến
yết kiến thiền sư Nanin, một đại thiền sư nổi danh thời ấy.
Vừa gặp mặt Nanin đã hỏi:
– Lúc nãy nhà thầy bỏ chiếc dù bên phải hay bên trái đôi guốc trước
khi vào thiền thất của ta?
Teno bối rối thú nhận rằng đã không nhớ rõ và đành ở lại xin thụ giáo
với sư Nanin. Một lần khác Nanin lại hỏi:
– Khi nãy thầy bỏ dép trước khi vào thất thầy đã bỏ dép ở chân nào
trước?
Teno cũng không thể trả lời được. Nhiều năm trôi qua Nanin vẫn không
dạy dỗ gì thêm ngoài chuyện dù dép. Cho đến một hôm tự thấy mình đã
hoàn toàn hành thiền được trong bốn oai nghi. Teno đến từ giã thầy ra đi.
Nhưng lại thêm một lần rủi ro nữa. Thầy mở cửa hơi mạnh tay khiến nó
vang lên một tiếng động nhỏ… điều này chứng tỏ thầy đã dụng một sức lực
quá mức cần thiết… Teno lại phải ở bên thầy thêm vài năm để học về cách
đóng cửa… Và sau 6 năm ở với Nanin, sư trở thành một thiền sư lừng danh
của nước Nhật.
PC: Rốt cuộc cũng chỉ là chuyện dù với dép, tay với chân… Sao không
là chuyện có chút gì là cao siêu huyền bí hết? Vậy mà Teno đã dám bỏ ra 6
năm dài để học những chuyện vặt vãnh ấy. Muốn bắt chước Teno còn khó
hơn là bắt chước Tây Thi nhăn mặt nữa… Hỡi ai! Những điều mà chúng ta
bỏ qua và khinh thường luôn luôn là những điều cổ nhân lưu ý nhất.

NS Như Thủy