Người mang châu

Xưa, tại một làng ven biên giới có xảy ra tại nạn binh đao. Dân chúng
phải bồng bế nhau đi lánh nạn. Trong đoàn người di tản đó, có một thanh
niên, con nhà giàu, của cải vô số. Anh mặc vào người đến ba bộ đồ, mang
theo một túi da cùng bốn bao vải lớn chứa đầy ngọc ngà châu báu, ai thấy
anh cũng bật cười. Một vài người tốt bụng khuyên:
– Con đường mình đi tỵ nạn rất hoang vắng, trộm cướp nhiều như
rươi. Anh mà mang hành lý cồng kềnh như thế này, tôi e lành ít dữ nhiều
đa!
Anh chàng biện hộ:
– Ðây là tài sản của riêng tôi, chưa chắc ai có được, người đâu của đó,
thà chết chứ tôi không bỏ lại được.
– Nào ai có bắt chú vứt bỏ đâu… Có điều mang đi ngờ ngờ thế này
thì e rước họa vào thân đấy!
Giặc tan, mọi người lục tục kéo về tất cả đều đủ mặt, duy có anh chàng
nhà giàu nọ thì không có ngày về. Anh đã bị cướp giết dọc đường.

Em thân mến!
Cõi đời mà chúng ta đang sống đây thuộc về dục giới, nghĩa là chúng
sanh xem ngũ dục là của báu. Ðó là những món sắc, thinh, hương, vị, xúc
làm đẹp ý vừa lòng thiên hạ. Chúng sanh thường chém giết nhau để tranh
dành ngũ dục. Hàng tu sĩ chúng ta cũng giống như đoàn người di tản nọ.
Thật là hiểm nguy cho kẻ nào trong bọn chúng mình còn đèo queo theo
trong mình một ít tiền của, tài năng, danh tiếng hoặc sắc đẹp mà lại cố tình
biểu diễn cho người khác thấy. Một tôn giả chúng sinh nào mà đã trông
thấy “của báu” của chúng ta rồi thì sinh mạng của khổ chủ quả là như chỉ
mành treo chuông… Hành giả khó mà vượt bể sinh tử được.
Ðức Phật đã không phải là không có thâm ý khi bảo tăng đồ nhà Phật
phải sống bần hàn, vô sản và cạo quách đi mái tóc, ăn mặc xuềnh xoàng để
“nếu còn một tí ti sắc đẹp nào cũng tèm lem hết.” Và thật là khó coi khi có
vị tu sĩ nào cứ lo tô lục chuốt hồng bề ngoài, suốt ngày xăm soi, ve vuốt cái
nhan diện của mình. Nó cũng chướng mắt hệt như ta bắt gặp các hình ảnh
cồng kềnh của anh chàng nhà giàu trên đường chạy giặc trên. Riêng đối với
các nhà hành giả nào không có lấy một tí ti tài sắc, xin quí vị cũng chớ lấy
làm bi quan, mặc cảm, hờn duyên tủi phận… mà nên vui mừng vì con đường
trở về rất là an toàn. Ðã lên đường đi thì thế nào cũng có ngày đáo bỉ ngạn
100% đấy, thưa chư hiền hữu.

Ns Như Thủy