Người bốc vác

Xưa, có hai thiền sinh có việc phải hạ sơn. Trên đường đi đôi bạn gặp
một thiếu nữ xinh xắn ngồi buồn rầu bên vệ đường.
Chả là cô ta muốn đi ăn cỗ cho sáng sủa, mà lại bị một vũng bùn to
ngang đường chẹn mất lối đi.
Vị thiền sinh trẻ tuổi nhất liền giúp cô ta qua đường. Sau lời cảm ơn
đường ai nấy đi.
Buổi chiều vừa về đến cổng tu viện, vị thiền sinh lớn tuổi đã khều tay
bạn hỏi một cách bực dọc:
– Này chú, tại sao hồi sáng chú dám cả gan bế một thiếu nữ xinh
đẹp thế kia qua vũng bùn mà không sợ ô nhiễm đến giới thể ư?
Vị thiền sinh trẻ tuổi ngạc nhiên:
– Ơ hay! Em đã đặt cô nàng xuống bên kia vệ đường rồi cơ mà!
Sao sư huynh còn cõng cô ta về tận nơi đây?
PC: Vác một cô nàng như thế từ sớm đến chiều thì kể cũng nặng thật.

Ns Như Thủy