Gương mặt hoa mè

147

Thuở xưa, có một vị tiểu thư xinh đẹp, con quan tri huyện. Nhân một
chuyến lễ chùa, nhan sắc mặn mà của nàng làm động tâm một nhà sư trẻ
tuổi.
Vừa trông thấy cô gái, trống ngực sư đã nện inh ỏi. Sư kêu gọi Ðức
Quán Thế Âm Bồ Tát đến líu cả lưỡi mà hình bóng của giai nhân cứ lảng
vảng quanh sư. Nghĩ mình đã xuất gia đầu Phật, nhất định cắt đứt đường tơ
mà nghiệp chướng tiền khiên quá sâu nặng. Sư đổi pháp môn tu, nhờ một
chàng thư sinh có đôi tay tài hoa vẽ dùm hai bức tranh. Một là dung nhan
chim sa cá lặn của giai nhân, còn bức kia thì tô lên mặt hoa những nối đậu
mùa để sư quán “bất tịnh.” Chàng thư sinh vui vẻ nhận lời trợ giúp cho nhà
sư đáng thương tha thiết cầu đạo này. Ðể bức họa linh động chàng tìm cách
gặp gỡ giai nhân. Ngờ đâu thần ái tình lại bắn luông mũi tên còn lại, chàng
đâm ra yêu thiếu nữ mê mệt. Và sau khi hoàn thành hai bức tượng chàng
nhờ nhà sư chúc phúc cho mình, chàng trở về cậy người đánh tiếng xin cầu
hôn người đẹp.
Sao bao nhiêu lễ lộc rắc rối, chàng thư sinh được giai nhân nhận lời.
Hôn lễ được dự định cử hành vào mùa đông sắp tới… Mọi chuyện tưởng
đâu sẽ xuôi chèo mát mái thì thình lình có dịch đậu mùa bò đến.
Giai nhân vì chưa quá tuổi vị thành niên nên đã vướng phải bệnh này
và gương mặt đẹp như ngọc của nàng bỗng trở nên giống hệt bức tranh thứ
nhì mà nhà sư đang quán tưởng.
Nghĩ rằng dung nhan của vợ mình từ đây sẽ không gây rắc rối cho ai,
nhất là chư sư, nên sau tuần trăng mật chàng đưa vợ đến lễ chùa và luôn tiện
thăm nhà sư si tình dạo nọ.
Nhác trông thấy “người xưa” nhà sư sững người kinh ngạc và sau đó
sư vui mừng khôn tả.
Ðêm hôm ấy nhà sư lúi húi dựng một giàn hỏa và viết một phong thư
gửi lại cho Hòa thượng trụ trì, báo tin rằng sư đã đắc đạo nhờ phép quán bất
tịnh, rằng mối tình si, sự vô minh của sư đã được giải tỏa… bằng cớ là khi
chạm mặt giai nhân, sư chỉ thấy dung nhan của nàng qua bức tranh mặt rỗ
của sư… Và đó là một bằng chứng hiển nhiên để sư tin rằng khi bước lên
giàn hỏa, sư sẽ vào Niết bàn lập tức. Bức thư được gửi đi trước khi giàn hỏa
được nhen lên, nên sau đó, Hòa thượng trụ trì bắt sư khuân hết số củi dựng
giàn hỏa vào nhà trù rồi sắm hành lý cho sư lên đường tham học.

PC: Ðây là một trong những trục trặc khi dùng lối quán chiếu, đối trị…
của chúng sanh. Có lẽ vì thế mà chư vị Tổ sư của dòng thiền đốn ngộ không
bằng lòng cho đệ tử dùng lối này tu tập. Khi gặp trường hợp bị một “cú đò
fút” như nhà sư trên đây, các ngài thường xúi đệ tử có thương yêu gì thì cứ
bắc ghế ngồi chò hõ trước mặt đối tượng của mình, dòm cho kỹ xem họ là
ai? Mình là ai? Và ai yêu ai đây? Khám phá cho ra cái “ai” đó là xong
chuyện… Vì sự đắc đạo không tùy thuộc vào cái mặt đẹp hay xấu của
“người bị thương” và thông thường đối tượng đam mê của chúng ta có thể
thay đổi từ một cái mặt miếng bầu sang gương mặt trái soan, chiếc mũi dọc
dừa sang bẹ dừa, nhưng cái mãnh lực đam mê đó mới là vấn đề chính yếu, là
cái mà chúng ta cần thấu đáo rõ ràng chớ không thể gác qua một bên, tìm
cách quan sát một cách méo mó như nhà sư trên đây.

Ns Như Thủy