Cô lái đò

9

Xưa, có một thiền sinh có việc phải sang sông. Ngồi trên đò, sư cũng
hơi kinh ngạc vì nhan sắc dễ coi của cô gái miền quê.
Ðến lúc lên đò, hành khách mỗi người phải trả một quan. Sư cũng định
thế, không ngờ cô gái hóm hỉnh bảo:
– Xin thầy trả cho tôi hai quan.
Sư còn đang ngạc nhiên thì cô gái đã tiếp:
– Một quan tiền đi đò và một quan cho về khoản nhìn người lái.
Vốn không ưa tranh cãi lôi thôi, sư liền trả cô hai quan tiền nhưng trong
bụng hơi tấm tức. Bận về sư cứ dí mũi xuống sàn thuyền không dám nhìn
lên. Nào ngờ lần này cô lái bảo:
– Xin thầy cho em 5 quan.
Không nhịn được nữa, nhà sư cãi:
– Nhưng tôi có nhìn cô đâu nào?
Cô gái cười mĩm:
– Ðồng ý là thầy không nhìn tôi bằng mắt, nhưng thầy lại nhìn bằng
tâm… Vì thế mà tôi tăng giá gấp đôi lên cơ chứ!
PC: Nếu mỗi móng tâm động niệm của chúng ta đều phải trả tiền kiểu
này thì có lẽ chỉ còn nước đi ở đợ mới thanh toán nổi!

Ns Như Thủy