Chuyện âm phủ

Tại âm phủ một hồn ma đang quỳ đối chất với Diêm chúa, giữa hai vị
công an của diêm phủ là Ngưu Ðầu và Mã Diện.
Diêm chúa ngồi trên chính bệ dõng dạc ra lệnh:
– Phán quan đâu đọc hồ sơ của tên này xem.
Phán quan liền cất giọng đọc rõ ràng và chậm rãi:
– “Trần Văn Trụi, 82 tuổi, du thủ du thực, vô gia cư lẫn nghề
nghiệp, trúng gió chết tại chợ Bến Thành…”
Hồn ma lễ phép đưa một tay lên xin góp ý:
– Muôn tâu Diêm chúa cho con được phép cải chính.
– Hử
– Thưa, con đúng tên là Trần Văn Trụi thật nhưng mới 28 tuổi chứ
không phải 82 đâu ạ!
– Sao! Phán quan đâu hắn nói thế có đúng không?
Phán quan giật mình, kéo áo lau kiếng, xem lại sổ bộ, ấp úng:
– Dạ… Dạ…
– Ðúng hay sai chứ dạ cái gì?
– Bẩm… đúng ạ!
– Chèn đéc ơi! Mấy người làm ăn kiểu này thì chết tôi rồi. Ngưu
Ðầu đâu?
– Dạ, có con đây ạ!
– Mau lên giữ xác nó để người ta đem chôn bây giờ.
Tại làm sao mà ra cớ sự này hử?
Ngưu Ðầu vội vã ra đi. Phán quan gãi đầu ấp úng:
– Dạ, dạ… tại mới mua chiếc kính nhìn chưa quen mắt nên ngu thần
đọc nhầm 82 thành 28 ạ… Xin thánh thượng bớt giận… thần sẽ đi thay kính
lập tức…
– Nó sống đến bao nhiêu tuổi?
– Muôn tâu… 82 ạ!
– Vậy thì còn chờ đợi gì mà không dắt nó đi nhập xác?
Hồn ma liền xen vào:
– Tâu Diêm chúa! Những tưởng nhân gian mới làm ăn bê bối… dè
đâu đây cũng vậy. Con đang đi ăn phở với người yêu ở chợ Bến Thành thì
thấy hai cha nội này đến thộp cổ dắt đi… có lẽ bây giờ người yêu của con đã
uống thuốc chuột chết theo con rồi cũng không biết chừng.
Diêm vương hạ giọng:
– Thôi “Thiên tải nhất thì” mới có một vụ lầm lẫn, mũi dại lái chịu
đòn. Ngươi cho ta xin lỗi vậy, về dương gian đi, vui vẻ nhé!
– Muôn tâu, xin ngài hãy bồi thường thiệt hại cho con.
– Mi muốn gì? Giấy tiền vàng bạc nơi đây đâu thể đem lên dương
gian xài được…
– Thưa… con chỉ muốn xin rằng luôn tiện ngài cho con liếc sơ qua
cái phiếu lý lịch số 3, tức là cung tình duyên gia đạo của con ấy, liệu con có
lấy được người mình yêu và nàng có thành thật yêu con không ạ!
– A thằng nhãi… ! Biết trước vị lai để làm gì… chẳng sướng ích chi
đâu con ạ!
– Muôn tâu… Nếu ngài không bằng lòng khi về dương gian con nhất
định sẽ làm ầm lên về cái chuyện này, con sẽ…
– Tặc, thằng ranh! Ðừng có dở trò hăm dọa ta không ngán mi đâu…
Mà thôi! Phán quan đâu?
– Dạ có thần đây.
– Ðọc phiếu số 3 cho nó nghe đi…!
– Vâng ạ.
Phán quan liền lau kính hắng giọng đọc:
– “Trần Văn Trụi, sinh ngày… tại Cao Lãnh, con nhà giàu, đẹp trai,
học giỏi. Ðương sự có số công danh, khoa cử, thi đâu đậu đó. Năm 27 tuổi
tốt nghiệp kỹ sư công chánh hạng bình được bổ nhiệm về Sài gòn.
Năm 28, y cưới vợ là hoa khôi ở cầu Bông.
Năm 29 tuổi làm Trưởng ty công chánh ở Tây Ninh.
Năm 30 tuổi bị gọi nhập ngũ gắn lon trung úy.
Năm 31 tuổi có con trai đầu lòng.
Năm 32 tuổi có con gái.
Năm 33 tuổi bị giật mìn chết phanh thây ở cầu Ông Phủ.
Nếu còn âm đức y sẽ thoát chết chỉ gẫy một chân và mù một mắt, vinh
thăng đại úy rồi giải ngũ.
Năm 40 tuổi… hai đứa con lớn của y bị chết đuối ở Vũng Tàu.
Năm 45 tuổi bị tê liệt, sốt nằm nhà thương hai năm.
Năm 50 tuổi nhà cháy, vợ hóa điên.
Năm 82 tuổi y mất trí nhớ, du thủ du thực, đi xin ăn lẩn quẩn ở các chợ
Cầu Muối, Bến Thành rồi trúng gió chết…
Phán quan đọc xong, hồn ma tháo mồ hôi hột, đứng chết sững. Diêm
vương thúc:
– Sao? Ðủ chưa… xong rồi đó, đi đi cha nội…
Hồn ma vẫn còn chần chờ. Phán quan hối:
– Lè lẹ lên, ở đó mà dang ca hoài, cái xác mi mà sình lên thì chỉ còn
nước đem chôn.
Trần Văn Trụi đáp một cách xuôi vị:
– Bẩm, hay là để cho thiên hạ chôn quách đi cho rồi.
Em thân mến!
Biết rõ vị lai không phải là một chuyện dễ chịu cho lắm. Hèn chi Phật
và chư tổ thường căn dặn chúng ta rằng: “Trong khi tu nếu chưa sạch phiền
não mà rủi ro có được thần thông, biết được quá khứ vị lai thì phải buông bỏ
cho lè lẹ kẻo phải lâm vào cảnh ngộ như chàng Trần Văn Trụi trên đây.

Ns Như Thủy