Bát báu của A Tu La

Tương truyền rằng A Tu La là một loài chúng sanh ở khoảng giữa loài
người và loài trời. Nam A Tu La thì hung bạo, xấu xí, còn nữ A Tu La thì
trái lại cực kỳ xinh đẹp.
Các tôn giả A Tu La cũng có phước báu như chư thiên, nghĩa là không
phải lao động vất vả như chúng ta mà vẫn có cơm ăn. Mỗi A Tu La đều có
một chiếc bát báu, màu sắc và hương vị khác nhau, không ai có thể ăn ké
của ai được hết.
Ðiểm đặc biệt của dân chúng A Tu La là họ rất dễ nỗi giận. Vì vậy mà
hầu hết đàn ông con trai A Tu La đều dùng thì giờ rảnh rỗi để đánh lộn với
chư thiên thay vì trồng trọt mua bán như loài người. Phụ nữ A Tu La thì
không bận nấu nướng giặt giũ, tề gia nội trợ như phụ nữ của loài người nên
rất ư là diễm lệ…
Nhưng mà… ấy chứ! Xin các tôn giả loài người chớ nghe nói thế mà vội
vã phát nguyện sinh về thế giới của A Tu La. Cũng theo tương truyền rằng
chiếc bát báu của loài A Tu La là một vật dụng kỳ dị. Nghĩa là trong giờ ăn
khi các tôn giả A Tu La đang xực phàn một cách ngon ơ thì bỗng dưng thức
ăn của họ bỗng biến thành đồ bất tịnh, đầy dẫy những bùn đất dòi bọ… Vì
thế mà các A Tu La cảm thấy nhàm chán, thống khổ kịch liệt khi phám phá
ra mình đang ngậm và nhai những của quỷ ấy!
Như thế loài A Tu La chỉ được ăn có nửa bát mà thôi… Nếu kẻ nào húp
hết cạn tàu ráo máng thì không sao tránh khỏi tình trạng trên.

Em thân mến!
Truyền thuyết trên đây hư thực thế nào chúng ta chưa rõ được nhưng em
có nhận thấy loài người chúng ta chỉ hưởng được có phân nửa hạnh phúc
trần gian, hệt chiếc bát báu của loài A Tu La chăng!
Từ lúc chúng ta chào đời thân bằng quyến thuộc đầy đủ, nhà cửa sung
túc, cầu được ước thấy. Ðó chính là nửa bát trên và nếu phần trên ngon ngọt
dễ chịu bao nhiêu thì phần dưới lại đắng cay ê chề bấy nhiêu. Ðó chính là
lúc chúng ta vật vã khóc than chôn cất hết người thân này đến người thân
khác, phải đối diện với cái già, cái chết, những tai biến thình lình xảy đến.
Cũng giống hệt như loài A Tu La, chúng ta không biết phải nên dùng đũa
nào để khỏi ăn nhằm đồ bất tịnh.
Mỗi lần vớ được ngũ dục là chúng ta hưởng thụ một cách mê ly cho đến
bao giờ bị chúng làm cho đau khổ khốc liệt, nuốt không xong mà nhả chẳng
ra… đợi đến lúc ấy chúng ta mới chịu dừng đủa thì ôi thôi… quá muộn rồi!
Các thứ tình đời, tình bạn, tình yêu… đều là những món nhấm khó chịu
như thế cả. Em có thấy vậy không?
Hãy thử nhìn các cặp tình nhân mới yêu nhau thì biết, khoé mắt, làn môi,
giọng cười tiếng nói của họ đều biểu lộ một niềm hỷ lạc, hạnh phúc sung
mãn tràn trề. Ðó là nửa bát trên. Và sau em hãy cố gắng nhìn tiếp, khi họ
bắt đầu hằn học tru tréo, chửu rủa, đánh đập… tìm đủ các hành hạ nhau cho
thỏa tức. Ðó là nữa bát dưới.
Ðiều oái oăm nhất là loài người chúng ta cũng như loài A Tu La, không
ai tìm được ranh giới phân chia giữa khoái lạc và đau khổ để có thể dừng lại
kịp thời. Trong lúc đang hưởng hạnh phúc nếu có ai ngăn cản, bắt chúng ta
dừng lại đương sự sẽ đòi… uống thuốc chuột tự vận ngay… và thật là tội
nghiệp khi người ta đang phản đối ầm ĩ, tìm đủ trăm phương nghìn kế để
được tiếp tục hưởng món ăn ngon thì… đùng một cái thức ăn hóa thành độc
dược…
Nhận chân được điều đó Ðức Phật khuyên chúng ta rằng: “Thọ là khổ,”
nghĩa là cảm giác nào cũng khổ hết, kể cả các cảm giác gây khoái lạc vì bản
chất của chúng là sinh diệt vô thường. Và Ngài cũng dạy chúng ta rằng nên
thọ dụng những nhu cầu cần thiết sao cho diệt được thọ khổ mà đừng nảy
sinh thọ lạc… nghĩa là nên dừng lại ở nơi đâu nhỉ?
– Thưa, ở nơi mà chúng ta thấy có đắm trước, trìu mến, lưu luyến
thì phải một, hai, ba ngưng ngay lập tức… nguyên tắc thì như thế đó, nhưng
khi thực dụng thì còn tùy theo sự không ngoan, mê hay tỉnh của từng
người…
Nhưng mà có nhiều chúng sanh đã tình nguyện rằng: “Thà sống bên
nhau (để được gây gổ, đánh đập hoài hoài) còn hơn là cô đơn gối lẻ,” nghĩa
là họ tình nguyện nốc chén của mình cho đến giọt cuối cùng đó em ơi!

Ns Như Thủy