Văn Hóa

Những câu chuyện thật đầy xúc động về lòng tốt của người xa lạ
11/11/2015 21:10 (GMT+7)
Kích cỡ chữ: GiảmTăng

Dành ít phút để đọc những câu chuyện này, bạn sẽ thêm yêu cuộc sống này biết bao… Trong cuộc sống nhiều khi chúng ta chỉ quan tâm đọc  những tác phẩm  to lớn của những nhà văn tên tuổi  nhưng có những mẩu chuyện rất nhỏ tưởng như không có giá trị nhưng nội dung của nó lại mang đầy ý nghĩa của đạo lý ....

Người đàn ông ở siêu thị

Khi nhân viên thu ngân tính tiền cho tôi, tôi bị thiếu mất 12$. Tôi bắt đầu bỏ bớt đồ trong túi ra, bỗng có một người đàn ông bước đến và đòi thanh toán cái hóa đơn 20$ đó cho tôi. “Ông không cần phải làm thế đâu”, tôi nói với ông ta.

“Để tôi kể cậu nghe một câu chuyện thế này”, ông nói. “Mẹ của tôi đang nằm viện vì ung thư. Tôi đến thăm bà mỗi ngày và luôn đem theo hoa để tặng bà. Sáng này, bà nổi giận với tôi vì chi tiền cho những đóa hoa đó. Bà bảo tôi hãy làm gì đó có ích hơn với số tiền đó. Thế nên, xin hãy nhận số tiền nhỏ nhặt này. Đó là những đóa hoa của mẹ tôi.”

Jim và sự nghiệp
Hàng xóm của tôi, Jim, rất đau đầu suy nghĩ xem liệu có nên nghỉ hưu công việc xây dựng của mình không, cho đến khi anh gặp một chàng trai trẻ từng làm việc chung trước đây. Chàng trai này có một vợ, ba con và đang gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống, bởi anh ta đang thất nghiệp. Sáng hôm sau, Jim nộp đơn nghỉ hưu của mình. Và thay cho vị trí trống đó, ông đề nghị tên của chàng trai trẻ kia. Đã 6 năm trôi qua rồi, và người chồng và người cha trẻ kia đã có một việc làm ổn định nhất từ đó đến nay. 

Thiên thần thức ăn của một gia đình
Sau khi li dị, mẹ của tôi phải đối mặt với nhiều mối lo: không thu nhập, hóa đơn điện nước vẫn vậy, và không thể chi trả cho các nhu cầu hằng ngày. Và bỗng nhiên trong thời gian này mẹ tôi tìm thấy những hộp thức ăn trước cửa nhà vào mỗi buổi sáng. Chuyện này xảy ra hàng tháng trời, cho đến khi mẹ tôi tìm được một công việc. Chúng tôi chưa bao giờ biết được ai là người đã để lại những hộp thức ăn đó, nhưng người đó đã thực sự cứu sống gia đình tôi.

Sắc màu của sự ngạc nhiên
Tôi đã quên mất quy định mang chất lỏng trong hành lí của mình, thế nến khi đi qua khu vực kiểm tra ở sân bay, tôi phải bỏ lại toàn bộ những loại sơn màu vẽ của mình. Một tuần sau tôi trở lại, một tiếp viên ở khu vực hành lí đã có mặt cùng những hộp màu vẽ của tôi. Anh ta không chỉ bảo quản chúng giúp tôi, mà còn xem ngày giờ hẹn trên hành lí để chờ tôi trở lại và hoàn trả cho tôi.

7 dặm đường của tôi
Rời khỏi cửa hàng, tôi trở lại xe của mình và nhận ra là tôi đã bỏ quên chìa khóa và cả điện thoại bên trong. Một thiếu niên chạy xe đạp thấy tôi đang bực dọc đá vào bánh xe của mình và chửi rủa. “Có chuyện gì vậy?” cậu ấy hỏi.

Tôi giải thích sự tình. “Nhưng cho dù tôi có gọi điện cho vợ mình”, tôi nói, “cô ấy cũng không thể đem chìa khóa đến cho tôi, bởi vì đây là chiếc xe duy nhất của chúng tôi”. Cậu ấy đưa tôi điện thoại của cậu ấy. “Gọi cho vợ ông và bảo rằng tôi sẽ đến để lấy chìa khóa”.

“Nhưng nhà tôi cách đây đến 7 dặm”

“Đừng lo về chuyện đó”

Một giờ sau, cậu ấy trở lại với chìa khóa. Tôi muốn gửi cậu ta ít tiền xem như cảm ơn, nhưng cậu ấy không nhận. “Hãy coi như tôi cần tập thể dục một tí”, cậu ta nói. Rồi, giống như chàng cao bồi trong những bộ phim, cậu ta lướt đi trong ánh hoàng hôn.

Sự giúp đỡ nhỏ
Một buổi chiều, tôi rời khỏi một nhà hàng, phía trước tôi là một phụ nữ đang giúp mẹ cô ta bước lên lề đường. Tôi dừng lại trước lề đường kia và tự hỏi liệu cái đầu gối khốn khổ của mình có thể giúp tôi bước lên được không. Bỗng có một cánh tay đưa ra từ phía bên phải sẵn sàng đỡ tôi lên. Đó chính là người mẹ lớn tuổi kia. Trái tim tôi lúc đó đã vô cùng xúc động.

Nghĩa vụ của một người vợ hải quân
Tôi phải vất vả cân bằng giữa việc chăm con nhỏ và làm việc cả ngày, bởi vì chồng tôi đang thực hiện nghĩa vụ quân sự ở ngoài đảo xa. Một buổi chiều, chuông cửa reo lên. Đó là hàng xóm của tôi, một sĩ quan đã về hưu, đang giữ trên tay một nồi gà hầm rau quả và một mớ bánh mì ngon lành. “Bác để ý thấy cháu ốm đi nhiều đó”, bác ấy nói. Đó là bữa ăn ngon nhất tôi được ăn trong hàng tháng qua. 

Ổ bánh xẻ đôi
Tháng 12 vừa rồi, trước khi đi làm, tôi dừng lại một cửa hàng thức ăn nhanh và gọi một ổ bánh với kem pho-mát. Nhìn nó rất ngon mắt, tôi không thể chờ để được cắn vào miếng bánh nóng giòn kia. Nhưng khi rời khỏi cửa hàng, tôi để ý thấy một quý ông tội nghiệp đang ngồi ở trạm chờ xe buýt. Tôi nghĩ có lẽ ổ bánh này sẽ là bữa ăn ấm áp nhất mà ông ấy có thể ăn trong ngày hôm nay, thế là tôi tặng ông ta ổ bánh.

Nhưng không có nghĩa là tôi chẳng còn gì cả. Một khách hàng khác trong cửa hàng chia cho tôi nửa ổ bánh của cô ấy. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì nhận ra rằng dù cách thế nào đi nữa, chúng ta đều được xứng đáng được nhận những điều tốt nhất có thể.

Mẩu ghi chú nhỏ
Khi chồng tôi đột ngột qua đời, một cô bạn đồng nghiệp đã che chở cho tôi. Mỗi tuần cô ấy đều gửi cho tôi một tấm thiệp đề “luôn quan tâm đến bạn” hay “hãy cố gắng lên nhé”. Cô ấy đã cứu rỗi cuộc đời tôi.

Người để ý
Khi đang lái xe trong bão tuyết, tôi nhận ra có một xe khác cũng đang chạy phía sau mình. Bỗng xe tôi bị nổ lốp. Tôi tấp vào lề đường, xe phía sau cũng vậy. Một người đàn ông nhảy ra phía sau xe tôi và hăng hái thay lốp xe giúp tôi. “Tôi đã lỡ đường của mình 2 dặm rồi”, anh ta nói. “Nhưng tôi không nghĩ là bánh xe của chị sẽ chịu được thời tiết thế này”

Làm sao cô ấy biết được?
Khi tôi đang lái xe chuyển đi sống một vùng khác để bắt đầu một công việc mới. Lúc đầu đấy là một chuyến hành trình vui vẻ, bỗng chốc biến thành một cơn ác mộng khi tôi nhận ra rằng tôi đã tiêu hết sạch tiền của mình và vẫn còn một đoạn đường khá xa mới đến nơi. Tôi tấp vào lề và để cho những giọt nước mắt bất lực của mình rơi xuống. Đó là lúc tôi để ý đến tấm thiệp chia tay của cô hàng xóm dúi vào tay tôi khi tôi đi. Tôi kéo tấm thiệp ra khỏi phong bì và tờ 100$ rơi ra – số tiền đủ để tôi có thể hoàn tất chuyến đi của mình. Sau đó, tôi có gọi điện cho chị ta và hỏi vì sao chị ấy quyết định nhét tiền vào cái phong bì đấy. Chị ấy nói “Chị có cảm giác rằng nó sẽ giúp được em một lúc nào đó”.

Khi trẻ được nuôi dạy đúng cách
Một đám trẻ đang chơi đùa trước cửa hàng IKEA, bỗng cháu gái 5 tuổi của tôi ra hiệu cho một bé trai dừng lại. Cô bé quỳ xuống trước mặt bé trai kia và cột lại dây giày đã bị tuột ra từ lúc nào cho cậu bé – cô bé chỉ mới biết cách tự cột dây giày cho mình hôm qua mà thôi. Không lời nào được nói ra, nhưng sau khi hoàn thành công việc dễ thương kia, cả hai đều cười ngượng ngùng, sau đó quay mặt chạy đi theo hai hướng khác nhau.

Tình cờ bắt gặp
Khi tôi và bạn mình bị thương trong một vụ tai nạn xe hơi, một gia đình gần đó đã dừng lại để giúp đỡ. Thấy chúng tôi đang bị đau, họ chở chúng tôi đến bệnh viện và ở lại đó cho tới lúc chúng tôi được băng bó xong. Sau đó họ đưa chúng tôi về nhà, nấu ăn cho chúng tôi và đảm bảo rằng chúng tôi thoải mái nhất có thể. Và điều bất ngờ là gì biết không, lúc đấy họ đang đi nghỉ mát, và sẵn sàng hy sinh kì nghỉ của họ để giúp chúng tôi.

Cho đi và nhận lại
Hai người lính cứu hỏa đang xếp hàng chờ tới lượt để mua thức ăn trong một nhà hàng thức ăn nhanh. Bỗng còi báo từ chiếc xe cứu hỏa đậu ngoài bãi của họ vang lên, một nơi nào đó đang xảy ra hỏa hoạn. Họ ngay lập tức quay lưng đi ra, một cặp đôi xếp hàng trước vừa nhận được món ăn của mình vội đưa cho hai người lính kia phần ăn của họ. Sau đó cặp đôi ấy trở lại phía cuối hàng để xếp hàng và gọi món lại. Cảm phục hành động đẹp của cặp đôi đó, quản lí nhà hàng lúc đó bảo nhân viên từ chối nhận tiền thanh toán của họ. 

Câu chuyện mùa giáng sinh
Vào tháng 1 năm 2006, một vụ hỏa hoạn đã thiêu trụi một căn nhà. Cơn bão lửa đó hủy hoại toàn bộ tài sản của một cậu bé 6 tuổi, bao gồm cả những món quà giáng sinh của cậu bé đó. Một người bạn học của cậu bé vừa có một buổi tiệc mừng sinh nhật sống gần khu đó đã xin phép bố mẹ mình để tặng hết tất cả quà tặng sinh nhật của cô bé cho cậu bé đáng thương kia. Hành động đó sẽ luôn khắc ghi vào trái tim tôi như những gì ấm áp nhất sau mùa giáng sinh năm đó, bởi đứa bé trai đó là cháu ruột của tôi.

Minh Nhiên (Theo RD)

VIDEO

AUDIO

    HÌNH ẢNH

    Copyright@ 2014 Chuyenphapluan.com
    Xin ghi rõ nguồn trích dẫn từ website này.
    Mọi ý kiến đóng góp,gởi bài vui lòng gởi về:
    Địa chỉ: Chùa Bửu Thọ - ấp Hòa Thuận 2, xã Mong Thọ A,
    huyện Châu Thành, tỉnh Kiên Giang
    Email: info@chuabuutho.vn
    vistor counter